Sáng Thế Ký 13:1-13
“…nếu ngươi lấy bên tả, ta sẽ qua bên hữu; nếu ngươi lấy bên hữu, ta sẽ qua bên tả” (câu 9b).
Câu hỏi suy ngẫm: Vì sao ông Áp-ram phải quyết định chia đất và tách riêng với cháu mình? Ông Áp-ram đã đưa ra sự lựa chọn theo nguyên tắc nào? Chúng ta học được gì từ sự lựa chọn này?
Ông Áp-ram và cháu trai là Lót đã đồng hành với nhau suốt bao năm tháng. Họ cùng rời quê nhà ở U-rơ thuộc vùng Lưỡng Hà đến Cha-ran lập nghiệp. Sau khi ông Tha-rê qua đời, hai bác cháu họ lại tiếp tục di chuyển đến Ca-na-an, trải qua khắp xứ. Khi Ca-na-an gặp nạn đói, họ cùng nhau xuống Ai Cập. Sau biến cố với triều đình Ai Cập, họ cùng nhau quay lại Ca-na-an, sống ở vùng Nam phương. Giữa họ không chỉ là mối liên hệ bà con, mà còn là tình thân của những người đồng hành, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi. Nhưng thời điểm từ Ai Cập quay lại xứ Ca-na-an, cả hai đều sở hữu nhiều súc vật, dẫn đến nan đề: “Xứ đó không đủ chỗ cho hai người ở chung, vì tài vật rất nhiều cho đến đỗi không ở chung nhau được” (câu 6). Cao trào là có cuộc tranh chấp giữa những người chăn chiên của cả hai bên, nên việc tách riêng là cần thiết.
Ông Áp-ram là người chủ động đề nghị việc phân chia vùng đất sinh sống: “Áp-ram nói cùng Lót rằng: Chúng ta là cốt nhục, xin ngươi cùng ta chẳng nên cãi lẫy nhau và bọn chăn chiên ta cùng bọn chăn chiên ngươi cũng đừng tranh giành nhau nữa. Toàn xứ há chẳng ở trước mặt ngươi sao? Vậy, hãy lìa khỏi ta; nếu ngươi lấy bên tả, ta sẽ qua bên hữu; nếu ngươi lấy bên hữu, ta sẽ qua bên tả” (câu 8-9). Là người bác trong gia đình, lại cưu mang Lót suốt bao nhiêu năm tháng, ông Áp-ram có quyền lựa chọn vùng đất mình muốn và người cháu phải tuân theo. Nhưng thay vì nghĩ cho bản thân, ông đã nghĩ cho lợi ích của cháu trước.
Trong cuộc sống, trong tình thân của những mối liên hệ, chúng ta muốn gắn bó, đồng hành. Nhưng trong một số tình huống cụ thể, tách riêng ra là điều cần thiết và tốt cho cả hai. Như trường hợp hai ông Phao-lô và Ba-na-ba phân rẽ nhau trong Công Vụ 15:36-41. Điều đáng ngưỡng mộ nơi ông Áp-ram là ông nghĩ cho người khác trước bản thân mình, và đó chính là thái độ mỗi con dân Chúa cần phải có: “Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi một người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa” (Phi-líp 2:3-4). Bởi vì trên hết, Chúa Giê-xu đã hy sinh chính Ngài cho tất cả chúng ta. Khi chúng ta noi gương Chúa, sống quan tâm đến người khác thay vì chỉ nghĩ cho chính mình thì chúng ta mới có thể sống phục vụ Chúa, Hội Thánh và phục vụ anh em đúng nghĩa.
Bạn có sẵn sàng tin cậy Chúa để đưa ra những quyết định tôn trọng lợi ích của người khác không?
Lạy Chúa, cảm ơn Chúa Giê-xu vì Ngài đã yêu thương và hy sinh cho cả nhân loại. Xin giúp con học theo gương Chúa, không tìm lợi ích riêng cho mình nhưng quan tâm đến lợi ích của người khác ngay cả khi điều ấy có thể khiến con chịu phần thiệt thòi. Nhân danh Đức Chúa Giê-xu Christ, Amen!
Nguồn: VĂN PHẨM NGUỒN SỐNG – http://vpns.org – HỘI THÁNH TIN LÀNH VIỆT NAM (MN) – http://httlvn.org
